| Làm Sao Tôi Biết Được Đọc: I Tê-sa-lô-ni-ca 4:1-12 Ê-phê-sô 4:30 : “Anh em chớ làm buồn cho Đức Thánh Linh của Đức Chúa Trời, vì nhờ Ngài anh em được ấn chứng đến ngày cứu chuộc” Đó là mùa biểu diễn hòa nhạc của học sinh trung học, các học sinh khoa âm nhạc đang chuẩn bị cho cuộc trình diễn công phu vào dịp đại Lễ giáng sinh sắp tới. Giáo viên đã trao đổi kỹ với học sinh và phụ huynh – vè hai thời điểm – và thời điểm tổng dợt bắt buộc cũng đã được thông báo rất rõ ràng. Thế nhưng trong ngày diễn tập, một người mẹ hốt hoảng gọi điện thoại đến khi các em đang tổng dợt để hỏi khi nào đến lượt con bà diễn. Một phụ huynh khác khác, “Ồ! Chúng tôi đang đưa con trai Tommy đến nhà bà nội. Nếu cháu vắng mặt trong buổi diễn tập cũng không sao đúng không?” khi giáo viên nhắc lại cho phụ huynh rằng buổi diễn tập bắt buộc đã được bắt đầu, cô lại nghe “Sao không ai nói cho tôi biết chuyện đó nhỉ? Làm sao tôi biết được chứ!” Tương tự như vị giáo viên này, bực bội vì những lời dặn dò kỹ đã bị bỏ lơ, có lẽ Chúa cũng buồn lòng bởi xu hướng làm ngơ trước những lời chỉ dẫn của Ngài? Trong I Tê-sa-lô-ni-ca, Phao-lô nhắc chúng ta “phải ăn ở cách nào cho đẹp ý Đức Chúa Trời”, và những lời đó có “thẩm quyền của Chúa Giê-xu” (4:1-2 – Bản phổ thông). Phao-lô giải thích ý Chúa sẽ buồn khi chúng ta lờ đi sự dạy dỗ của Ngài và sống theo ý riêng của mình (Êph 4:30 – 5:2). Hãy tập trung đọc lời chỉ dạy của Chúa thật rõ ràng, sau đó làm theo – không có lý do thoái thác. - Dave Branon Vì lợi ích chúng ta, lời Ngài được ban ra Vâng theo Chúa – nhiệm mạng của chúng ta Không phải chọn điều ta ưa thích nhất Rồi chỉ sống theo ý riêng mà thôi. - Hess |