| Bạn Có Thể Cho Xin Ít Tiền Không? Đọc: II Cô-rinh-tô 9:6-15 Châm-ngôn 14:21 “Còn ai thương xót người khốn khó lấy làm có phước thay” Trong “The Forgotten Man”, một tác phẩm sâu sắc của cô, Amity Shlaes đã xuất sắc mô tả cuộc sống trong thời kì Đại Suy Thoái ở Mỹ. Trọng tâm của bi kịch về kinh tế này là “một người bị lãng quên”, một cụm từ dùng để chỉ về vô số người bị mất việc. Một bài hát về nổi tiếng về kỷ nguyên Suy Thoái mô tả đời họ thật đắng cay: Có thời họ nói là tôi đang xây dựng giấc mơ; hòa bình và vinh quang đang chờ phía trước. Sao tôi lại phải xếp hàng, chỉ chờ để lãnh bánh mì? Có thời tôi xây đường xe lửa và khiến nó hoạt động, chạy đua với thời gian. Có thời tôi đã xây dựng đường xe lửa; Và giờ đây nó đã được xây xong. Người anh em ơi, anh có thể cho tôi mượn tạm một hào được không? Như lời bài hát nhắc chúng ta về một nền kinh tế suy sụp kinh tế thay đổi mội thứ thế nào khi những người lao động chăm chỉ mất việc. Khi việc xảy ra, là con cái Chúa, chúng ta cũng nên làm gì đó trong khả năng của mình để giúp người có cần. Trong Gal 2, Phao-lô và Ba-na-ba được dặn dò ra đi truyền giảng Phúc Âm và “nhớ đến người nghèo” (c.10). Chúng ta có thể thấy Phao-lô đã làm đúng như vậy – ông rao giảng Tin Lành và khích lệ mọi người giúp đỡ tài chánh cho những người túng thiếu (Công 11:29-30; I Cô 16:1-3). Trong thời kinh tế khó khăn, chúng ta cũng nên giúp những người thiếu thốn- cả về phương diện thuộc linh lẫn thuộc thể. Một chút tiền không thể làm nên chuyện trong lúc khó khăn, nhưng một thái độ hào phóng có thể làm được. - Dennis Fisher Người nghèo, kẻ thiếu nơi nơi, Họ đang thất vọng, cuộc đời ngổn ngang; Nếu ta không biết sẻ chia, Làm sao họ biết tình yêu Chúa Trời? |